The vs … không the

Từ hôm nay là một trong những từ đầu tiên chúng ta học khi học Tiếng Anh, là từ phổ biến nhất. Và vậy thì nó là từ dễ nhất? Không hẳn. Nó thực ra là từ gây nhiều đau đầu nhất cho giáo viên khi chữa bài.

Mình sẽ nói về cách phân biệt dùng the hay không dùng the theo cách khái quát nhất, có thể giúp các bạn trong hầu hết trường hợp, còn trường hợp đặc biệt như tên riêng, hay trong các cụm từ như go to the beach thì cần học thuộc riêng.

The được gọi là mạo từ xác định, vậy ai xác định? Chúng ta dùng nó trước một danh từ khi chúng ta nghĩ rằng người đọc hay người nghe của mình biết nó chỉ tới thứ gì và không nhầm thứ đó với những thứ cùng loại với nó.

Ví dụ 1: Trong lớp học tôi giảng rồi lúc cần vẽ hình tôi nói với học sinh Look at the board. Tại sao dùng the? Tôi biết là học sinh của tôi biết tôi muốn nói tới cái bảng mà tôi vẫn viết trong lớp học, chứ không nhầm chạy về nhìn cái bảng tin ở khu phố nhà mình. Dù lớp có hai cái bảng, một cái tôi viết, một cái bảng trang trí dưới cuối lớp thì tôi vẫn có thể nói Look at the board vì tôi tự tin là tình huống ấy học sinh hiểu là phải nhìn bảng nào. Vậy nếu trong lớp có hai cái bảng tôi đều đã vẽ hình quan trọng cho bài học, một cái xanh, một cái đen thì có nói Look at the board được không? Không, vì học sinh của tôi có thể nhầm lẫn. Nhưng tôi có thể nói Look at the black board vì nhờ tính từ black, học sinh lại xác định được cái bảng nào.Như vậy, người đọc hay người nghe chính là người mà tôi cần quan tâm có xác định được danh từ tôi dùng chỉ thứ gì không, có thể nhầm với thứ cùng loại với nó không. Tôi tin là có thì tôi dùng the. Vậy có khi nào tôi tin người ta biết mà thực tế người ta không biết không? Đó là chuyện bình thường.

Ví dụ 2: Tôi gửi cho bạn một cuốn sách tôi nghĩ là hay, bên giao đồ xác nhận sách đã tới nơi, hôm sau tôi gọi điện hỏi What do you think about the book? Tôi nghĩ người nghe biết cuốn sách nào nên hỏi như thế. Nhưng vợ của bạn nhận sách và vẫn chưa đưa cho bạn. Ở vị trí người nghe, sẽ cảm thấy có gì không đúng, và có thể hỏi What book? Vậy tôi có nói sai ngữ pháp không? Không, tôi dùng khi tôi tin là người ta biết, còn thực tế nó có thể xảy ra khác, kể cả đã lấy cuốn sách đưa tận tay, hôm sau anh bạn vẫn có thể quên và lại hỏi What book?

Lý do để người ta biết thì có hàng nghìn, nó thuộc về phần kiến thức mà người nói và người đọc hay người nghe đã chia sẻ với nhau từ trước. Phần kiến thức chung này có thể tạo ra hoàn toàn trước khi giao tiếp như hai ví dụ trên, hoặt trong khi giao tiếp như ví dụ dưới.

Ví dụ 3: Tôi kể lại chuyện gặp hai người lạ sáng nay. I met two men, one very tall, the other quite short. Tôi dùng the cho người thứ hai vì tôi tin người đọc biết đây là người còn lại trong hai người tôi đang kể, chứ không nhầm với chú lùn trong truyện Nàng Bạch Tuyết.Lưu ý: Kiến thức của người nghe chỉ cần đủ để tách thứ người nói đang đề cập ra khỏi thế giới những thứ cùng loại với nó là đủ, không nhất thiết phải biết chi tiết về nó.

Ví dụ 4: Một người đi party về và nói với bạn. I had dinner at a restaurant yesterday. The food was excellent. Người nghe chắc chắn chưa biết người kia đã ăn gà hay bò hay cá, v.v. nhưng đủ để biết bạn đang nói về đồ ăn ở quán ăn đó vào bữa đó mà bạn đã ăn, không nhầm là bạn đang nói về đồ ăn nào khác.

Bài tập áp dụng: Có dùng the được không?

1. Bố mua xe đạp tặng con, em bé rất háo hức, nhưng lúc hai bố con nhận xe thì người ta giao nhầm màu, bố thông báo cho con: It’s the wrong color.

2. Con thiết kế bánh sinh nhật tặng mẹ, muốn có hình nữ siêu nhân màu xanh, một món quà bí mật, nhưng lúc nhận bánh người ta làm nhầm màu đỏ, con buồn bã thông báo với mẹ: It’s the wrong color.

Leave a Reply

Your email address will not be published.